Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự Sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự Sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011


Gấu à!
Mình đã xa nhau được gần một năm rồi, nhưng em biết không, chưa một phút nào lý trí anh cho phép để mờ đi hình ảnh của em! Anh nhớ em lắm!

Em còn nhớ tin nhắn anh đã nhắn cho em không? Anh đã nhắn rằng, xin em hãy giữ trái tim anh cẩn thận, vì anh đã trao nó cho em rồi! Anh sẽ không bao giờ lấy lại và anh cũng không muốn! Từ lúc xa nhau, anh đã sống mà không có trái tim. Tất cả những điều anh làm chỉ là cảm giác! Nó không có cảm xúc từ trái tim!

Anh biết em giận và hận anh nhiều lắm! Anh xin lỗi em, giờ đây anh không còn đủ tư cách để đứng trước mặt em nữa! Những giọt nước mắt em rơi hôm qua, anh không xứng đáng! Anh không xứng đáng đâu! Điều đó quá lớn đối với anh! Anh không còn đủ tư cách để nhận những tình cảm và giọt nước mắt của em nữa! Anh xin lỗi em nhiều lắm!

Cuộc sống của anh từ lúc xa em gặp muôn vàn khó khăn! Anh đã đau rất nhiều, khóc rất nhiều! Chỉ mong một ngày anh có thể quỳ gối trước em, cầu xin em tha thứ cho những gì anh đã gây ra! Anh thực sự không thể còn đủ tự tin để nói rằng anh yêu em! Cổ họng anh nghẹn đắng!

EM biết không! Trong anh, em mãi là người tốt nhất, đẹp nhất, dù cho bây giờ anh không còn được hưởng những điều đó nữa. Gặp ai anh cũng khen Gấu của anh tốt, rất tốt. Rằng anh hận mình! Đêm về, cảm giác đó còn tồi tệ hơn! Đáng lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn nếu anh biết đối xử tốt với em!

Anh sai rồi! Xin Gấu hãy cho anh một cơ hội để anh được yên nghỉ khi anh chết đi! Dù chỉ là trong lòng của Gấu thôi!

Anh Xin Lỗi Gấu Yêu Của Anh Nhiều Lắm!

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011


Gửi bạn tôi!
Tôi cũng như Bạn! Cũng có một tình yêu! Tôi và người ấy yêu nhau được bốn năm. Và cũng như Bạn, chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm. Chúng tôi đều là sinh viên. Bạn cũng đã từng là sinh viên đúng không?. Bạn nói rằng “Tình yêu sinh viên thật đẹp”. Uhm! bạn và tôi có chung suy nghĩ rồi đó. Nhưng bạn ơi có phải tình yêu sinh viên sẽ kết thúc sau khi hai người tốt nghiệp phải không? Chính tôi cũng không bao giờ tin và hi vọng điều đó xảy ra. Nhưng số phận đâu có theo ý muốn của chủ nhân của nó bao giờ! Người yêu tôi tốt nghiệp rồi! Người ấy học hơn tôi một khóa. Vậy là bạn chắc rằng kết thúc của chúng tôi là như thế sao? Tôi không tin đâu!


Bạn à! Tôi muốn chia sẻ với bạn chuyện của tôi! Bạn đồng ý chứ?


Chúng tôi, một quê ở Nghệ An, Một ở Yên Bái. Số phận đẩy đưa hai đứa cùng vào học trong trường ĐH Đà Lạt, người ấy hơn tôi một khóa. Người ấy học Ngữ Văn, còn tôi học Anh Văn. Hai ngành tuy khác biệt nhau về hệ thống ngôn ngữ, nhưng lại rất giống nhau vì đều có chữ “Văn” trong đó. Tôi nghĩ đơn giản như thế đấy! Chúng tôi đến với nhau giống như là định mệnh an bài vậy! Người ấy là bạn của chị tôi, khi tôi mới vào ĐH, người ấy và chị đã giúp tôi rất rất nhiều. Ngày đầu tiên người ấy và chị tôi đưa tôi đi picnic trong “Thung Lũng Tình Yêu”. Bạn biết không, chuyến đi chơi không để lại trong tôi ấn tượng bằng sự tâm lý của người ấy. Sự tận tình của một người con gái khiến tôi như từ một thằng đàn ông trở thành một tên ngốc khi bên người ấy. Sau chuyến đi chơi,tôi giống như là bị khùng vậy đó (lúc đó tôi nghĩ thế đấy!) suốt ngày trong tâm trí tôi ngập tràn hình ảnh của người ấy. Tôi quyết định sẽ tiếp cận. Lúc đó quyết định này chẳng mấy khó khăn, nhưng đến giờ này đây, tôi mới biết rằng chính quyết định đó làm cho tôi bây giờ, một nửa trái tim thì tan nát còn nửa kia thì đóng băng.

Tôi kể tiếp nhé! Khi tiếp xúc với người ấy tôi mới biết người ấy vừa mới chia tay một tình yêu! Thật là tốt, càng dễ tấn công, “khi một người con gái mất đi chỗ dựa thì họ sẽ dựa vào một chỗ khác rất nhanh”, câu này tôi rút ra được sau khi chứng kiến chuyện tình yêu của bạn bè tôi và từ những gì tôi nhìn thấy trong cuộc đời. Tôi đến với người ấy rất chân thành, mối tình đầu mà! Có gì chân thành hơn mối tình đầu tiên cơ chứ! Bạn đồng ý không? Thời gian tán tỉnh của tôi mất hơn bốn tháng, lúc đầu người ấy lạnh nhạt lắm, nhiều lúc tôi cũng nản, nhưng chả lẽ lại để trái tim tôi cứ nhảy trong lồng ngực mãi như thế! Bạn biết không, có lúc ngồi cạnh người ấy, tôi hỏi: “Hoàng ngồi cạnh Giang có…cảm giác gì không?”. Bạn biết người ấy trả lời sao không? “Không!” người ấy nói với tôi như thế đấy! Thực sự mà nói lúc tôi mới chinh phục người ấy thì lý trí nhiều hơn là trái tim. Chính lý trí đã giúp tôi luôn một lòng hướng về người ấy. Rồi chuyện gì đến phải đến, vào ngày sinh nhật tôi, người ấy đã nói lời yêu với tôi! Bạn biết cảm giác của tôi như thế nào không? Có lẽ là đoạt huy chương vàng Olympic chưa chắc đã bằng được đâu!, hạnh phúc vô cùng! Thời gian 4 năm tiếp sau đó chúng tôi đã trải qua muôn vàn những kỷ niệm, vui có, buồn cũng có. Tôi đã từng bế người ấy cả một quãng đường khi người ấy gục ngã lúc biết tin cháu người ấy qua đời. tôi cũng buồn lắm, nhưng bản lĩnh một thằng đàn ông không cho phép tôi rơi nước mắt. Chúng tối đã từng đi biển Ninh Chữ, bạn biết rồi đó, được đi biển với người mình yêu thì trong những điều hạnh phúc và lãng mạn có lẽ chỉ đứng thứ nhất nhì. Cái cảm giác được đứng trước biển hét lên thật to những điều hẹn ước với người mình yêu nó thật lãng mạn biết bao. Tôi cũng thuộc túyp người thích lãng mạn mà! Tôi kể bạn nghe kỷ niệm này nhé! Bạn đừng có cười đó, vì tôi lúc đó còn ngờ nghệch lắm!


Đó là vào năm thứ hai của chúng tôi, ngày quốc tế phụ nữ, tôi đã cố gắng tạo một ngày kỷ niệm thật lãng mạn và đáng nhớ, thế là tôi chuẩn bị. đến tối, khi người ấy đi làm thêm về, mở của phòng. Bạn biết không, tôi đã nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc của người ấy. Điều đó không dễ gặp đâu, nó giống như một thứ thuốc an thần vô cùng hiệu quả, làm cho lòng tôi ấm ám lạ thường. Tôi đã đặt dưới sàn một chiếc bánh cùng với ba ngọn nến và chiếc thiệp, dưới sàn tôi rải những cánh hoa hồng, trên tường là những dòng chữ tôi đã cố gắng khéo léo cắt mất cả buổi sáng:”Chúc mừng 8-3 nhé Gấu Yêu của anh! Hãy cùng anh cố gắng sống thật hạnh phúc nhé!”. Sau này tôi có đọc được nhật ký người ấy viết về cái buổi lễ nhỏ đáng nhớ đó. Bạn muốn nghe không? Tôi đọc nhé! Người ấy viết rằng:”Đêm 7-3 là một đêm đáng nhớ của đời tôi, đi làm về mệt nhưng hầu như cơn mệt mỏi đã tan biến đâu mất nhường chỗ cho sự bất ngờ và hạnh phúc! Anh đón tôi với bó hoa trên tay, trong phòng đầy hoa và mùi thơm phảng phất cùng với ba ngọn nến lung linh ánh sáng. Mọi thứ như một bữa tiệc nhỏ dành cho tôi vậy! …. Tôi muốn hét to lên rằng tôi yêu anh… yêu anh rất nhiều! cảm ơn ông xã của tôi! Cảm ơn anh!”. Đến tận sau này tôi mới được đọc những dòng đó. Bạn biết tôi đã hạnh phúc thế nào phải không? Có lẽ được giải nobel cũng chưa chắc bằng! Đó là một trong muôn vàn kỷ niệm đáng nhớ của tôi và người ấy! Giờ đây sau bốn năm, tôi cảm nhận được rằng tôi đã đúng khi dành toàn bộ trái tim, lý trí cho tình yêu này!

“Cô ấy giờ ở đâu ư?”, Bạn yêu dấu ơi! Giờ người ấy ra trường rồi, tình yêu của tôi cũng theo cô ấy đi luôn rồi! Đó là lý do tại sao tôi và bạn ngồi nơi đây cùng với chén rượu này! Khi biết tin cô ấy sẽ xin việc ở Nghệ An, tôi vừa mừng vừa lo, mừng vì cô ấy đã có tương lai, lo vì không biết rồi đây tình yêu của tôi sẽ ra sao? Nhưng cái gì đến cũng đã đến, cô ấy tuy không nói nhưng tôi biết, chúng tôi phải dừng lại ở đây thôi! Tôi đã đau biết chừng nào, có lẽ nó còn đau đớn hơn cả việc bị tuột khỏi tay chiếc cúp vô địch thế giới vậy, thì đúng rồi, không được lần này còn lần sau, chỉ bốn năm thôi! Còn tôi thì mất đi vĩnh viễn cơ mà! So sánh khập khiễng quá nhỉ? Nhưng nó là như thế đấy! Bạn chắc cũng đã có lúc như tôi đúng không? Khóc ư? Tất nhiên là…. Không! Tôi nói thật mà! Bạn không tin sao? Bạn đã nghe câu “nước mắt đàn ông chảy vào trong tim” sao?


Những năm tháng sau đây tôi không biết mình sẽ ra sao nữa! có lẽ tôi sẽ giải quyết bằng một liều thuốc ngủ dài dài. Có lẽ là 50 hay 60 năm gì đó. Để khi tỉnh lại tôi sẽ không phải giáp mặt người đó nữa. Lúc đó tôi sẽ hỏi con cháu người ấy rằng người ấy đã sống ra sao? Sau đó tôi sẽ có thể yên tâm ngủ một giấc ngủ nữa, lần này sẽ lâu hơn. Cho đến khi tôi ở một kiếp khác, tôi sẽ tìm kiếm và yêu lại tình yêu tôi đã có, nhưng tôi sẽ khôn ngoan hơn, sẽ làm cho số phận phải để người ấy ở bên tôi mãi mãi! Hãy nâng với tôi ly này bạn nhé! Một ngày nào đó, khi tôi vá được một nửa trái tim này rồi, tôi sẽ cho nó đóng băng theo nửa bên kia luôn. Tôi chẳng còn lý do gì để cho trái tim của tôi tiếp tục có lửa khi mà tôi đã mất đi tất cả.


Bạn ơi! Ngày mai nếu có thể hãy đến thắp cho tôi một nén nhang và rót cho tôi một ly rượu nhé! Cuộc đời tôi may mà vẫn còn có bạn! Người bạn trong tiềm thức của tôi ạ!

Vĩnh biệt bạn!

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2011

Thung lũng tình yêu, tôi yêu quý nơi đây không chỉ vì vẻ đẹp của nó, mà còn là vì một lý do khác nữa. Một lý do vô cùng đặc biệt. Đó là nơi bắt đầu của chuyện tình giữa tôi và em.

Tôi nhớ mùa ấy là mùa thu, lúc tôi mới đặt chân lên Đà Lạt trời lúc ấy cũng lạnh lắm rồi. Sau bốn ngày lang thang đi tham quan đây đó với ông cụ nhà tôi. Tôi đã lần đầu gặp em. Em vốn là bạn của một người quen của tôi, Em học hơn tôi một khóa. Em học ngữ văn còn tôi lại học một ngành khác, đó là Anh văn. Ai dám bảo giữa hai nghành đó không có sự liên quan nào?! Rất chặt là đằng khác

Vì sự ham muốn tìm hiểu mảnh đất Đà Lạt và cũng vì một phần muốn giúp tôi vượt qua những ngày cô đơn khi ông cụ nhà tôi đã vi vu xuống Sài Gòn nên Bạn tôi và Em đã quyết định đưa tôi vào Thung Lũng Tình Yêu nổi tiếng là thơ mộng và huyền ảo nhất xứ sương mù này.

Cảm giác đầu tiên khi đặt chân đến nơi đây là một sự tĩnh lặng mà tràn đầy hơi cổ tích. Chắc có lẽ vì câu chuyện mà em kể tôi nghe về nguồn gốc của tên gọi Thung Lũng Tình Yêu hồi tối hôm trước.

Từng màn sương mù dày đặc kéo theo những hàng thông dài như vô tận cộng với mặt nước hồ lung linh khiến cho không khí càng trở nên huyền ảo.

Tôi hơi bất ngờ về mọi thứ ở đây, từ cách bài trí những đồ trang trí cho tới những bậc thang, Chắc có lẽ do tôi lần đầu được đến Đà Lạt nên những cảm giác ngơ ngác này là không thể tránh khỏi.

Suốt cả cuộc hành trình, Tất cả mọi thứ như cuốn lấy tôi và những câu chuyện của chúng, từ những bức tượng (chắc là có từ thời pháp) đầy nghệ thuật cho tới những bông hoa, những bậc thang... Trong hành trình ấy có một thứ đã làm cho tôi lặng đi khi ngay lần đầu tiên tôi nhìn thấy đó chính là ánh mắt của em. Một ánh mắt trong sáng đến lạ kỳ. Tôi bắt gặp ánh mắt ấy khi mà tôi còn đang say sưa tận hưởng cái không khí huyền bí của một khu vườn cổ tích. Nhưng từ sau lúc đó, tất cả mọi thứ đã tụt xuống thứ hai, thay vào đó là em, hầu như từ lúc đó đến lúc chào tạm biệt thung lũng cổ tích, điều duy nhất tôi quan tâm đó là em. Tôi thấy ở em một sự dịu dàng đến kinh ngạc, một sự tâm lý đến siêu lòng tất cả gỗ đá trên thế giới này.

Thung lũng tình yêu, nếu bạn muốn đến thì hãy đến đi, hãy giống như tôi, trải nghiệm một lần cái không gian ấy, cái không khí ấy. Bạn sẽ được mời vào bữa tiệc cổ tích của cả khu rừng thông ngập tràn sương nắng.

Nếu cho tôi một cơ hội để quay trở lại đó chắc chắn tôi sẽ không bao giờ bỏ lỡ. Trên tất cả tôi muốn tận hường lại cảm giác xưa, Cái cảm giác mà tôi đã cố lưu giữ thật chặt suốt 3 năm qua. Và cũng bởi vì giờ đây tôi và em đã cách xa nhau, nên tôi muốn tìm lại chút gì đó yên bình.
Chút gì đó nhẹ nhàng sau những ngày tháng thăng trầm cùng tình yêu.

Thung lũng tình yêu ơi! Tôi vẫn nhớ và mong được đến với em từng ngày!

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011


Sáng 6h30. Tít...Tít...Tít Chuông điện thoại reo vang inh ỏi cả phòng. Trời quá lạnh, dậy lật chăn ra thì lạnh mà nằm im thì điếc tai. Thế là trùm chăn "thăng" tiếp. Tiếng chuông dứt, Trong lòng còn chưa kịp mừng thì hồi chuông thứ hai réo lên nghe còn ê a hơn cả lần đầu tiên. Thôi thì cầm máy. Dậy Chưa?!!! Mấy Giờ Rồi Còn Nằm Ngủ?!! Tiếng thét kinh hoàng làm hai cái màng nhĩ như muốn nổ tung. Còn ai khác ngoài "Gấu" nhà tôi nữa, Chỉ có "Gấu" mới dám lôi cổ mình xuống khi mình đang hoặc sắp "thăng". "Uhm!! Anh dậy ngay đây!! Tại...Lạnh quá, ngại dậy nữa!!! H..Hôm nay thứ mấy em?" Tôi vội vàng trả lời trong tình trạng "thân thể ở trong chăn, tinh thần tận mặt trăng". Có vậy mới biết uy lực của chiếc điện thoại khi nó nằm vào tay đúng người. "Gấu" nhà tôi dữ lắm, không nói dối được đâu, nếu không nghe máy thì sẽ bị hỏi "Làm gì mà không nghe máy? Hay lại bận chát chít với con nào chứ gì?!", "làm gì có con nào mà chát với chả chít?!" Tôi thanh minh trong tâm trạng vô cùng hoảng loạn vì biết thể nào trưa nay khi đi học về cũng có chuyện. Thế là đành phải xuống nước làm hòa tránh tình trạng "Miễn gặp mặt", "Uhm, lần sau anh sẽ nghe máy ngay lập tức, giờ anh phải lên trường rồi, trưa về mình nói chuyện tiếp nghe!". "Phù" vậy là thoát!

Được cái "Gấu" nhà tôi dễ chiều lắm, đi đâu về cứ có gói Bim Bim hay là Bông Hoa hay Gói Bánh Gạo là thế nào cũng được "thưởng". Mà cũng vì lý do đó nên tôi mới tán được "Gấu" nhà tôi đấy. Tôi và "Gấu" nhà tôi yêu nhau được hơn 3 năm rồi, trọn ven một mối tình đại học, mọi người cho rằng tình yêu đại học không bền, nhưng tôi lại nghĩ khác.

Đối với tôi, "Gấu" nhà tôi luôn là tất cả những gì tôi cần. Nhưng cũng chả hiểu vì sao, yêu là vậy mà càng gần tới cái đích rồi thì tôi lại sinh ra cái tật là sợ "Gấu" nhà tôi. Tôi sợ nhiều thứ lắm, nào là sợ "Gấu" phải chờ tôi lâu mỗi khi đi đâu đó, sợ "Gấu" nhà tôi phải lo lắng mỗi khi tôi đi làm về trễ hay là sợ mỗi lần tôi trót nói cái gì đó sai là ngay lập tức "Gấu" nhà tôi áp đặt lệnh trừng phạt và cấm vận. Thế nên mỗi lần nói hay làm gì tôi thường phải suy nghĩ rất lung mới tìm được giải pháp đấy.


Đợt tết vừa rồi, hăm hở đưa "Gấu" về ra mắt bố mẹ, mọi việc diễn ra vô cùng tốt đẹp nhưng có một điều khiến tôi đến bây giờ vẫn không thể giải thích nổi là "Gấu" nhà tôi khi về nhà tôi lại rất hiền, hiền vô cùng và dịu dàng vô cùng, các bạn thử tưởng tượng mỗi sáng tôi thức dậy thấy "Gấu" đến bên giường, "Anh dậy rồi à? em đã nấu sẵn đồ ăn cho anh rồi đó, dậy rửa mặt rồi vào ăn cơm kẻo bố mẹ la đó!". Trời ơi, tôi tự véo mình đến cả chục phát mà vẫn không tin đó là sự thật. Lúc đó tôi thấy "Gấu" nhà tôi sao mà yêu đến thế cơ chứ. "Ước gì!!!" tôi tự nhủ.


Cuối tuần trước mấy thằng trong lớp tổ chức buổi nhậu tưng bừng chào mừng ngày truyền thống của hội "KhoSoVo". Thực ra nói là hội vậy thôi chứ có được đâu gần chục thằng, nổi tiếng là "gia trưởng" và "uy tín" nên tôi được anh em bầu là trường ban liên lạc và tổ chức của hội. Thực ra tôi làm được vậy cũng là vì ra ngoài "Gấu" nhà tôi vô cùng là tâm lý, nghe theo tôi cứ răm rắp. Thế là cả bọn choáng, bầu ngày làm hội trưởng. Nhưng hỡi ôi! Chúng nó mà biết được sự thật phũ phàng thì tôi chỉ còn nước chuyển lớp thôi. Nhưng cái này tôi phải cảm ơn "Gấu" nhà tôi rất nhiều.


Tôi và "Gấu" nhà tôi không sống chung như những đôi khác nên chúng tôi thường có những khoảng trời riêng dành cho mình, tôi dành tới 50% thời gian cho việc học và công việc, còn 50% còn lại làm gì chắc các bạn cũng đoán được. :) Nhưng đôi khi sống riêng cũng cảm thấy khá là khó khăn khi mỗi khi cuối tuần, đến bữa cải thiện, "Gấu" lại phải lật đật lên nhà tôi và nấu cho tôi. Tôi chỉ mong "Gấu" ở gần chút để đi lại cho đỡ vất vả.


Vừa tối hôm kia phải chịu "cấm vận" chỉ vì cái tin nhắn không đâu của một con bé ở cái xứ quỷ nào cũng chẳng biết. Tư nhiên nhắn vào máy " Anh à! Anh ăn chưa?! Tối qua em vui lắm! Cảm ơn anh nha!". Mà chả biết duyên nợ thế nào cái tin đến đúng vào lúc hai đứa còn đang ngồi ăn cơm, thế nó mới đau chứ!. Mình dùng hết lời lẽ giải thích, "Gấu" chỉ " Tương" đúng một câu, mình chết điếng:" tất cả chỉ là ngụy biện". "Rồi xong! tình ngay lý gian" biết làm sao được, đành phải để thời gian trả lời vậy.


Tối đi qua nhà thằng em kêu than với nó xong làm cút rượu, tưởng yên rồi ai dè chả biết run rủi làm sao con vợ thằng này cũng lên cơn "G". Hai đứa to tiếng, mình biết vậy, " ca bài tẩu mã" về phòng. Mà chả biết nghĩ ngợi sao lại lấy cái máy ra gọi cho Bố vợ, Mình giãi bày hết chỉ mong bố vợ giúp mình qua được cái đận này. Vừa nói xong thì cung đến 2h sáng, Vật mình xuống giường, "thôi! cứ để mai rồi tính tiếp".


Hôm sau diễn ra bình thường nhưng khác là buổi sáng không còn thấy tiếng điện thoại reo nữa, mình tự nhiên thấy thiếu thiếu. "Kệ" phóng lên trường đã.
Đến chiều mò về đến nhà tư nhiên ngã ngửa ra, trong nhà tự nhiên có cái gì đó rất lạ, nào hoa, nào mùi thơm nước hoa, nào trái cây, nào mâm cơm còn bốc khói nghi ngút. Mình phải dụi mắt tới cả chục lần mới dám tin là sự thật. Vào nhà thấy vắng tanh, " Chả có lẽ mình lại có duyên với "Tấm" à?". Mình còn đang lò dò bước vào phòng thì từ đâu bỗng nhiên có vòng tay ôm siết lấy mình, Ấm quá, thoải mái quá! mà sao cũng quen quá. Mình quay lại, "Gấu" nhà mình chứ ai. HeHe. Mình ôm chầm lấy "Gấu" vì mình cảm thấy rằng có thứ gì đó đã giúp mình và "Gấu" tiến thêm một bước dài tới cái đích của cả 2.

Còn về lý do tại sao "Gấu" nhà mình lại có thể giải quyết được chuyện kia thì mình cũng chẳng hỏi mà đúng hơn là chẳng dám hỏi. Mình thấy sợ cái cảnh " Riêng một góc trời lắm rồi!"

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011



Mưa!
Những giọt mưa Đà Lạt luôn mang đến cho tôi muôn vàn những ký ức của buổi đầu yêu em!
Mưa...
Cách đây 3 năm tôi, em và những giọt mưa là những người bạn tri kỷ. Đi bên em, dưới làn mưa lạnh, tôi biết thế nào là sự ấm áp của hai trái tim khi gần nhau!
Mưa...
Cũng cách đây 3 năm, Tôi yêu mưa, vì mỗi lần tôi và em ngồi lặng bên khung cửa sổ, ngắm nhìn những giọt mưa lăn dài trên khung kính, tôi nhận ra rằng ánh mắt em thật đẹp, thật long lanh, tôi như muốn chìm vào trong ánh mắt đó cho đến khi em véo nhẹ vào tay tôi thì thầm:" Anh ơi! Những giọt mưa thật hạnh phúc phải không anh!". "Ừ! Dù cho có ở đâu, có bay theo những đám mây đi thật xa, nhưng chúng vẫn có nhau, vẫn cùng nhau trên một con đường về với những dòng sông mẹ, Nơi mà chúng đã cất bước ra đi." Em nhìn tôi mỉm cười hiền dịu.
Mưa...
Tôi lặng lẽ đứng dưới làn mưa lạnh giá trước cửa phòng em. Tôi đứng thật lâu, bàn tay run lên vì cóng. Tôi chỉ mong em mở cửa. Tôi muốn em tha thứ cho lỗi lầm của tôi. Tôi lặng lẽ đứng đó, Những giọt nước mắt lăn dài trên má xuống mặn chát bờ môi. Tôi biết, em vẫn lặng lẽ đứng đó, phía sau cánh cửa, em sợ rằng một ngày nào đó, tôi sẽ lặp lại những lỗi lầm của mình! Tôi biết phải làm sao để em tin... Hoàng ơi Anh Xin Lỗi!
Mưa... Mưa...... Mưa..........
Tôi ngồi lặng lẽ trong quán cà phê. Trên tay điếu thuốc sắp tàn. Ngoài trời vẫn là những giọt mưa. Tôi nhận thấy một điều, Tình yêu của tôi và mưa, giống như một đôi bạn tri kỷ. Và giờ đây, khi tôi đã mất em, tôi ngồi đây, ngắm mưa và nhớ về những kỷ niệm của em, tôi và mưa. Những lời thề ước ngày xưa giờ đã đi theo những giọt mưa, rơi xuống rồi thấm sâu vào lòng đất, Tôi biết một sự thật luôn khó chấp nhận. Nhưng tôi sẽ sống theo cách của tôi. Tôi sẽ cùng mưa từng ngày, nhớ về em. Tình yêu đầu của tôi!

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011



Vậy là điều anh không mong đợi cũng đã đến. Ngày em phải xa mái trường đại học cũng chính là ngày anh và em sẽ bước những bước đầu tiên trên hai con đường khác nhau!

Có nhiều lần anh trộm nghĩ , Anh và em, hai chúng ta sẽ được gì đây sau 3 năm yêu nhau? Anh thấy mình mất nhiều hơn là được! Mất đi niềm tin vào nhau, mất đi niềm tin vào ngày mai, vào cuộc sống, và vào một tình yêu đẹp với một kết thúc có hậu!


Nhưng không sao, anh sẽ sống được, Có lẽ anh đã dựa quá nhiều vào tình yêu của em để sống nên bây giờ sẽ khó để anh quên nó đi. Sẽ rất khó mỗi buổi sáng dậy vắng tiếng cười em, Sẽ rất khó mỗi buổi đi học thiếu vòng tay em kề bên, Sẽ rất khó khăn mỗi buổi chiều hoàng hôn vắng bóng em cùng anh sánh bước trên con đường thân quen, Và sẽ còn khó khăn hơn khi mỗi đêm về anh phải chịu nỗi cô đơn trong căn phòng lạnh giá. Nhưng những điều đó có là gì so với nỗi đau anh sẽ phải chịu đựng mỗi khi thấy em!!!

Anh biết giờ đây sẽ là thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời anh khi em đến rồi ra đi. Em đã để lại trong anh một thứ mà không ai có thể mang đến cho anh được, đó là sự chân thành trong tình yêu. Sẽ chẳng bao giờ có ai yêu anh như em!

Em ơi! Cuộc đời thật bạc bẽo khi tách em và anh đúng không!!

Hãy quay về bên anh khi em mệt mỏi. Anh sẽ vẫn đứng ở góc đường đó... Đợi em!!!

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011




Vậy là anh đã được 21 tuổi. Và hôm nay cũng là ngày kỷ niệm 3 năm hai đứa mình yêu nhau. Anh đã rất mong chờ ngày này. Có thể cuộc sống có nhiều khó khăn nhưng anh tin anh và em sẽ vượt qua tất cả!
Anh yêu em nhiều lắm Hoàng ah!