Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012


Gấu yêu ơi!
Hôm nay là valentine rồi, anh thấy lạnh lẽo quá! Đáng ra giờ này anh với Gấu phải được ở bên nhau! Nhưng vì quá xa cách, anh không thể làm được gì! Vậy xin Gấu ở nơi xa đó, nhớ đến anh nhé! Tối nay anh sẽ thắp lên những ngọn nến, anh sẽ ngồi lặng lẽ trong phòng và đọc lại những trang nhật ký của hai đứa minh!

Gấu ơi! Anh yêu Gấu nhiều nhiều lắm!
Hi vọng ở bên Gấu trọn đời vẫn chưa bao giờ tắt trong anh!
Ở nơi xa đó, trong đêm khuya, Hãy nhớ anh nhé!
Ở nơi này! Dưới ánh nến lung linh, anh nhớ Gấu rất nhiều!


Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011


Lại một đêm lại một đêm nữa.
Tôi ngồi ôm bóng tối mình tôi.
Lại một lần nữa, yêu thương xa rồi.
Tôi lại ngồi khóc mình tôi biết thôi.

Lại một người ra đi mãi mãi.
Từng nỗi nhớ cuốn theo đem dài.
Chợt lòng bỗng thấy, cô đơn lẻ loi tôi lại tôi khóc cho cuộc tình tôi.

Nào tôi có dối gian khi tôi yêu em hỡi người,
mà nhận lấy với tôi nay chỉ thấy buồn thôi.
Tôi sẽ không trách người, cũng không trách cho cuộc đời
Vì tình yêu chất chứa đến với tôi.

Và cầu chúc cho em em luôn yên vui bên người. Thật hạnh phúc nghe em anh sẽ thấy thật vui.
Anh sẽ luôn nguyên cầu, chúc phúc cho hai người. Và hãy luôn luôn tươi cười. Đừng như tôi.

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2011

Thung lũng tình yêu, tôi yêu quý nơi đây không chỉ vì vẻ đẹp của nó, mà còn là vì một lý do khác nữa. Một lý do vô cùng đặc biệt. Đó là nơi bắt đầu của chuyện tình giữa tôi và em.

Tôi nhớ mùa ấy là mùa thu, lúc tôi mới đặt chân lên Đà Lạt trời lúc ấy cũng lạnh lắm rồi. Sau bốn ngày lang thang đi tham quan đây đó với ông cụ nhà tôi. Tôi đã lần đầu gặp em. Em vốn là bạn của một người quen của tôi, Em học hơn tôi một khóa. Em học ngữ văn còn tôi lại học một ngành khác, đó là Anh văn. Ai dám bảo giữa hai nghành đó không có sự liên quan nào?! Rất chặt là đằng khác

Vì sự ham muốn tìm hiểu mảnh đất Đà Lạt và cũng vì một phần muốn giúp tôi vượt qua những ngày cô đơn khi ông cụ nhà tôi đã vi vu xuống Sài Gòn nên Bạn tôi và Em đã quyết định đưa tôi vào Thung Lũng Tình Yêu nổi tiếng là thơ mộng và huyền ảo nhất xứ sương mù này.

Cảm giác đầu tiên khi đặt chân đến nơi đây là một sự tĩnh lặng mà tràn đầy hơi cổ tích. Chắc có lẽ vì câu chuyện mà em kể tôi nghe về nguồn gốc của tên gọi Thung Lũng Tình Yêu hồi tối hôm trước.

Từng màn sương mù dày đặc kéo theo những hàng thông dài như vô tận cộng với mặt nước hồ lung linh khiến cho không khí càng trở nên huyền ảo.

Tôi hơi bất ngờ về mọi thứ ở đây, từ cách bài trí những đồ trang trí cho tới những bậc thang, Chắc có lẽ do tôi lần đầu được đến Đà Lạt nên những cảm giác ngơ ngác này là không thể tránh khỏi.

Suốt cả cuộc hành trình, Tất cả mọi thứ như cuốn lấy tôi và những câu chuyện của chúng, từ những bức tượng (chắc là có từ thời pháp) đầy nghệ thuật cho tới những bông hoa, những bậc thang... Trong hành trình ấy có một thứ đã làm cho tôi lặng đi khi ngay lần đầu tiên tôi nhìn thấy đó chính là ánh mắt của em. Một ánh mắt trong sáng đến lạ kỳ. Tôi bắt gặp ánh mắt ấy khi mà tôi còn đang say sưa tận hưởng cái không khí huyền bí của một khu vườn cổ tích. Nhưng từ sau lúc đó, tất cả mọi thứ đã tụt xuống thứ hai, thay vào đó là em, hầu như từ lúc đó đến lúc chào tạm biệt thung lũng cổ tích, điều duy nhất tôi quan tâm đó là em. Tôi thấy ở em một sự dịu dàng đến kinh ngạc, một sự tâm lý đến siêu lòng tất cả gỗ đá trên thế giới này.

Thung lũng tình yêu, nếu bạn muốn đến thì hãy đến đi, hãy giống như tôi, trải nghiệm một lần cái không gian ấy, cái không khí ấy. Bạn sẽ được mời vào bữa tiệc cổ tích của cả khu rừng thông ngập tràn sương nắng.

Nếu cho tôi một cơ hội để quay trở lại đó chắc chắn tôi sẽ không bao giờ bỏ lỡ. Trên tất cả tôi muốn tận hường lại cảm giác xưa, Cái cảm giác mà tôi đã cố lưu giữ thật chặt suốt 3 năm qua. Và cũng bởi vì giờ đây tôi và em đã cách xa nhau, nên tôi muốn tìm lại chút gì đó yên bình.
Chút gì đó nhẹ nhàng sau những ngày tháng thăng trầm cùng tình yêu.

Thung lũng tình yêu ơi! Tôi vẫn nhớ và mong được đến với em từng ngày!

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011


Sáng 6h30. Tít...Tít...Tít Chuông điện thoại reo vang inh ỏi cả phòng. Trời quá lạnh, dậy lật chăn ra thì lạnh mà nằm im thì điếc tai. Thế là trùm chăn "thăng" tiếp. Tiếng chuông dứt, Trong lòng còn chưa kịp mừng thì hồi chuông thứ hai réo lên nghe còn ê a hơn cả lần đầu tiên. Thôi thì cầm máy. Dậy Chưa?!!! Mấy Giờ Rồi Còn Nằm Ngủ?!! Tiếng thét kinh hoàng làm hai cái màng nhĩ như muốn nổ tung. Còn ai khác ngoài "Gấu" nhà tôi nữa, Chỉ có "Gấu" mới dám lôi cổ mình xuống khi mình đang hoặc sắp "thăng". "Uhm!! Anh dậy ngay đây!! Tại...Lạnh quá, ngại dậy nữa!!! H..Hôm nay thứ mấy em?" Tôi vội vàng trả lời trong tình trạng "thân thể ở trong chăn, tinh thần tận mặt trăng". Có vậy mới biết uy lực của chiếc điện thoại khi nó nằm vào tay đúng người. "Gấu" nhà tôi dữ lắm, không nói dối được đâu, nếu không nghe máy thì sẽ bị hỏi "Làm gì mà không nghe máy? Hay lại bận chát chít với con nào chứ gì?!", "làm gì có con nào mà chát với chả chít?!" Tôi thanh minh trong tâm trạng vô cùng hoảng loạn vì biết thể nào trưa nay khi đi học về cũng có chuyện. Thế là đành phải xuống nước làm hòa tránh tình trạng "Miễn gặp mặt", "Uhm, lần sau anh sẽ nghe máy ngay lập tức, giờ anh phải lên trường rồi, trưa về mình nói chuyện tiếp nghe!". "Phù" vậy là thoát!

Được cái "Gấu" nhà tôi dễ chiều lắm, đi đâu về cứ có gói Bim Bim hay là Bông Hoa hay Gói Bánh Gạo là thế nào cũng được "thưởng". Mà cũng vì lý do đó nên tôi mới tán được "Gấu" nhà tôi đấy. Tôi và "Gấu" nhà tôi yêu nhau được hơn 3 năm rồi, trọn ven một mối tình đại học, mọi người cho rằng tình yêu đại học không bền, nhưng tôi lại nghĩ khác.

Đối với tôi, "Gấu" nhà tôi luôn là tất cả những gì tôi cần. Nhưng cũng chả hiểu vì sao, yêu là vậy mà càng gần tới cái đích rồi thì tôi lại sinh ra cái tật là sợ "Gấu" nhà tôi. Tôi sợ nhiều thứ lắm, nào là sợ "Gấu" phải chờ tôi lâu mỗi khi đi đâu đó, sợ "Gấu" nhà tôi phải lo lắng mỗi khi tôi đi làm về trễ hay là sợ mỗi lần tôi trót nói cái gì đó sai là ngay lập tức "Gấu" nhà tôi áp đặt lệnh trừng phạt và cấm vận. Thế nên mỗi lần nói hay làm gì tôi thường phải suy nghĩ rất lung mới tìm được giải pháp đấy.


Đợt tết vừa rồi, hăm hở đưa "Gấu" về ra mắt bố mẹ, mọi việc diễn ra vô cùng tốt đẹp nhưng có một điều khiến tôi đến bây giờ vẫn không thể giải thích nổi là "Gấu" nhà tôi khi về nhà tôi lại rất hiền, hiền vô cùng và dịu dàng vô cùng, các bạn thử tưởng tượng mỗi sáng tôi thức dậy thấy "Gấu" đến bên giường, "Anh dậy rồi à? em đã nấu sẵn đồ ăn cho anh rồi đó, dậy rửa mặt rồi vào ăn cơm kẻo bố mẹ la đó!". Trời ơi, tôi tự véo mình đến cả chục phát mà vẫn không tin đó là sự thật. Lúc đó tôi thấy "Gấu" nhà tôi sao mà yêu đến thế cơ chứ. "Ước gì!!!" tôi tự nhủ.


Cuối tuần trước mấy thằng trong lớp tổ chức buổi nhậu tưng bừng chào mừng ngày truyền thống của hội "KhoSoVo". Thực ra nói là hội vậy thôi chứ có được đâu gần chục thằng, nổi tiếng là "gia trưởng" và "uy tín" nên tôi được anh em bầu là trường ban liên lạc và tổ chức của hội. Thực ra tôi làm được vậy cũng là vì ra ngoài "Gấu" nhà tôi vô cùng là tâm lý, nghe theo tôi cứ răm rắp. Thế là cả bọn choáng, bầu ngày làm hội trưởng. Nhưng hỡi ôi! Chúng nó mà biết được sự thật phũ phàng thì tôi chỉ còn nước chuyển lớp thôi. Nhưng cái này tôi phải cảm ơn "Gấu" nhà tôi rất nhiều.


Tôi và "Gấu" nhà tôi không sống chung như những đôi khác nên chúng tôi thường có những khoảng trời riêng dành cho mình, tôi dành tới 50% thời gian cho việc học và công việc, còn 50% còn lại làm gì chắc các bạn cũng đoán được. :) Nhưng đôi khi sống riêng cũng cảm thấy khá là khó khăn khi mỗi khi cuối tuần, đến bữa cải thiện, "Gấu" lại phải lật đật lên nhà tôi và nấu cho tôi. Tôi chỉ mong "Gấu" ở gần chút để đi lại cho đỡ vất vả.


Vừa tối hôm kia phải chịu "cấm vận" chỉ vì cái tin nhắn không đâu của một con bé ở cái xứ quỷ nào cũng chẳng biết. Tư nhiên nhắn vào máy " Anh à! Anh ăn chưa?! Tối qua em vui lắm! Cảm ơn anh nha!". Mà chả biết duyên nợ thế nào cái tin đến đúng vào lúc hai đứa còn đang ngồi ăn cơm, thế nó mới đau chứ!. Mình dùng hết lời lẽ giải thích, "Gấu" chỉ " Tương" đúng một câu, mình chết điếng:" tất cả chỉ là ngụy biện". "Rồi xong! tình ngay lý gian" biết làm sao được, đành phải để thời gian trả lời vậy.


Tối đi qua nhà thằng em kêu than với nó xong làm cút rượu, tưởng yên rồi ai dè chả biết run rủi làm sao con vợ thằng này cũng lên cơn "G". Hai đứa to tiếng, mình biết vậy, " ca bài tẩu mã" về phòng. Mà chả biết nghĩ ngợi sao lại lấy cái máy ra gọi cho Bố vợ, Mình giãi bày hết chỉ mong bố vợ giúp mình qua được cái đận này. Vừa nói xong thì cung đến 2h sáng, Vật mình xuống giường, "thôi! cứ để mai rồi tính tiếp".


Hôm sau diễn ra bình thường nhưng khác là buổi sáng không còn thấy tiếng điện thoại reo nữa, mình tự nhiên thấy thiếu thiếu. "Kệ" phóng lên trường đã.
Đến chiều mò về đến nhà tư nhiên ngã ngửa ra, trong nhà tự nhiên có cái gì đó rất lạ, nào hoa, nào mùi thơm nước hoa, nào trái cây, nào mâm cơm còn bốc khói nghi ngút. Mình phải dụi mắt tới cả chục lần mới dám tin là sự thật. Vào nhà thấy vắng tanh, " Chả có lẽ mình lại có duyên với "Tấm" à?". Mình còn đang lò dò bước vào phòng thì từ đâu bỗng nhiên có vòng tay ôm siết lấy mình, Ấm quá, thoải mái quá! mà sao cũng quen quá. Mình quay lại, "Gấu" nhà mình chứ ai. HeHe. Mình ôm chầm lấy "Gấu" vì mình cảm thấy rằng có thứ gì đó đã giúp mình và "Gấu" tiến thêm một bước dài tới cái đích của cả 2.

Còn về lý do tại sao "Gấu" nhà mình lại có thể giải quyết được chuyện kia thì mình cũng chẳng hỏi mà đúng hơn là chẳng dám hỏi. Mình thấy sợ cái cảnh " Riêng một góc trời lắm rồi!"

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011



Mưa!
Những giọt mưa Đà Lạt luôn mang đến cho tôi muôn vàn những ký ức của buổi đầu yêu em!
Mưa...
Cách đây 3 năm tôi, em và những giọt mưa là những người bạn tri kỷ. Đi bên em, dưới làn mưa lạnh, tôi biết thế nào là sự ấm áp của hai trái tim khi gần nhau!
Mưa...
Cũng cách đây 3 năm, Tôi yêu mưa, vì mỗi lần tôi và em ngồi lặng bên khung cửa sổ, ngắm nhìn những giọt mưa lăn dài trên khung kính, tôi nhận ra rằng ánh mắt em thật đẹp, thật long lanh, tôi như muốn chìm vào trong ánh mắt đó cho đến khi em véo nhẹ vào tay tôi thì thầm:" Anh ơi! Những giọt mưa thật hạnh phúc phải không anh!". "Ừ! Dù cho có ở đâu, có bay theo những đám mây đi thật xa, nhưng chúng vẫn có nhau, vẫn cùng nhau trên một con đường về với những dòng sông mẹ, Nơi mà chúng đã cất bước ra đi." Em nhìn tôi mỉm cười hiền dịu.
Mưa...
Tôi lặng lẽ đứng dưới làn mưa lạnh giá trước cửa phòng em. Tôi đứng thật lâu, bàn tay run lên vì cóng. Tôi chỉ mong em mở cửa. Tôi muốn em tha thứ cho lỗi lầm của tôi. Tôi lặng lẽ đứng đó, Những giọt nước mắt lăn dài trên má xuống mặn chát bờ môi. Tôi biết, em vẫn lặng lẽ đứng đó, phía sau cánh cửa, em sợ rằng một ngày nào đó, tôi sẽ lặp lại những lỗi lầm của mình! Tôi biết phải làm sao để em tin... Hoàng ơi Anh Xin Lỗi!
Mưa... Mưa...... Mưa..........
Tôi ngồi lặng lẽ trong quán cà phê. Trên tay điếu thuốc sắp tàn. Ngoài trời vẫn là những giọt mưa. Tôi nhận thấy một điều, Tình yêu của tôi và mưa, giống như một đôi bạn tri kỷ. Và giờ đây, khi tôi đã mất em, tôi ngồi đây, ngắm mưa và nhớ về những kỷ niệm của em, tôi và mưa. Những lời thề ước ngày xưa giờ đã đi theo những giọt mưa, rơi xuống rồi thấm sâu vào lòng đất, Tôi biết một sự thật luôn khó chấp nhận. Nhưng tôi sẽ sống theo cách của tôi. Tôi sẽ cùng mưa từng ngày, nhớ về em. Tình yêu đầu của tôi!

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011



Vậy là điều anh không mong đợi cũng đã đến. Ngày em phải xa mái trường đại học cũng chính là ngày anh và em sẽ bước những bước đầu tiên trên hai con đường khác nhau!

Có nhiều lần anh trộm nghĩ , Anh và em, hai chúng ta sẽ được gì đây sau 3 năm yêu nhau? Anh thấy mình mất nhiều hơn là được! Mất đi niềm tin vào nhau, mất đi niềm tin vào ngày mai, vào cuộc sống, và vào một tình yêu đẹp với một kết thúc có hậu!


Nhưng không sao, anh sẽ sống được, Có lẽ anh đã dựa quá nhiều vào tình yêu của em để sống nên bây giờ sẽ khó để anh quên nó đi. Sẽ rất khó mỗi buổi sáng dậy vắng tiếng cười em, Sẽ rất khó mỗi buổi đi học thiếu vòng tay em kề bên, Sẽ rất khó khăn mỗi buổi chiều hoàng hôn vắng bóng em cùng anh sánh bước trên con đường thân quen, Và sẽ còn khó khăn hơn khi mỗi đêm về anh phải chịu nỗi cô đơn trong căn phòng lạnh giá. Nhưng những điều đó có là gì so với nỗi đau anh sẽ phải chịu đựng mỗi khi thấy em!!!

Anh biết giờ đây sẽ là thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời anh khi em đến rồi ra đi. Em đã để lại trong anh một thứ mà không ai có thể mang đến cho anh được, đó là sự chân thành trong tình yêu. Sẽ chẳng bao giờ có ai yêu anh như em!

Em ơi! Cuộc đời thật bạc bẽo khi tách em và anh đúng không!!

Hãy quay về bên anh khi em mệt mỏi. Anh sẽ vẫn đứng ở góc đường đó... Đợi em!!!