Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật Ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật Ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012


Thư gửi em, mối tình đầu dang dở của anh.

Trong quá khứ của anh, anh đã đánh mất nhiều thứ, và trong đó, điều quan trọng nhất, chính là anh đã để mất em. Cuộc đời thật công bằng phải không em. Cuộc đời đã mang em đi xa khỏi anh, một kẻ vô tâm luôn không biết quý trọng những thứ đang có. Sự trừng phạt này của em và số phận đã cho anh thấy một điều rằng trong cuộc đời anh, tình yêu thực sự không thể ươm mầm và đơm hoa kết trái. Chính sự vô tâm của anh đã giết chết mọi sự vươn dậy của nó. Anh luôn biết những điều anh làm là sai lầm, nhưng khi vô thức anh lại không nhìn ra được điều đó để rồi chỉ khi lãnh nhận hậu quả, anh mới biết là mình đã sai. Có phải khó lắm không khi thay đổi con người anh. Anh biết em đã cố gắng làm điều đó vì anh và vì em. Em đã cố gắng để anh được tốt hơn, hoàn thiện hơn. Nhưng những điều mà em nhận được chỉ là những sự cố gắng không đến nơi đến chốn, chỉ là những lời hứa suông. Vì đã là quá khứ, nên anh không ngại nói ra điều đó. Những sai lầm của anh cần phải được nói ra để anh có thể nhìn nhận lại mình, và anh cũng muốn em biết rằng chính anh cũng đã nghĩ về chúng rất nhiều khi em còn yêu anh. Điều vô lý là anh nhìn nhận ra rồi nhưng anh lại chẳng làm được điều gì để sửa chữa chúng, có chăng cũng chỉ là những sự cố gắng dang dở và thiếu quyết tâm. Nhưng không hẳn là toàn bộ tất cả phải không em? Anh đã tốt hơn một phần, và phần đó hoàn toàn nhờ công của em. Anh không bao giờ phủ nhận những điều em đã làm cho anh. Những công lao đó, anh sẽ không bao giờ quên. Thực ra, nếu xét toàn diện, thì em giống như một người vợ, một người vợ hoàn hảo hơn là một tình nhân của anh. Chắc chắn là vậy rồi! Những điều em gây dựng và vun đắp cho anh chỉ có thể là của một người vợ đảm đang và rất yêu chồng mới có thể làm được. Em còn nhớ không! Em trong những trang nhật ký của anh đều luôn mang bóng dáng của một người vợ hiền hòa và nhã nhặn. Người anh muốn đọc những trang nhật ký của anh là em. Và anh mong trong đó em hiểu được những suy nghĩ của anh. Anh có lúc đã tức giận vô lý với em, tất cả những kỷ niệm đó anh không bao giờ quên được, những lần anh làm em tổn thương anh đều nhớ, anh luôn nhìn vào những điều đó để mong anh sẽ không lặp lại chúng. Vậy mà! …. Anh đã làm gì thế này?

Hôm nay sẽ là ngày cuối cùng anh sống với quá khứ của anh và em! Những điều đã qua đã trở thành ký ức. Anh không thể sống mà cứ nhìn mãi về quá khứ đó đúng không em? Anh đã cố gắng để vượt qua chúng và bây giờ anh sẽ vượt qua. Em luôn mong anh tốt hơn, anh biết điều đó mà! Bởi vì giờ đây em đã ở một nơi tốt hơn, bên một người tốt hơn, nên anh sẽ cố gắng tìm cho mình một hạnh phúc khác, hạnh phúc mà anh và em trước đây đã từng mong ước! Em đã có được điều đó rồi mà! Hãy cho anh một cơ hội chứng tỏ những điều em đã vun đắp cho anh là đúng. Hai ta, em và anh, đều xứng đáng được nhận một hạnh phúc thực sự sau tất cả đúng không em? Anh nghĩ em luôn là người vị tha, và sau những bài học mà em đã dạy anh, anh sẽ cố gắng sống giống như em đã từng mong mỏi. Hãy gấp lại những trang ký ức em nhé! Anh mãi mãi yêu em và em mãi mãi sẽ là người vợ đầu tiên của anh, dù chỉ là trong tâm tưởng!

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011


Gấu à!
Mình đã xa nhau được gần một năm rồi, nhưng em biết không, chưa một phút nào lý trí anh cho phép để mờ đi hình ảnh của em! Anh nhớ em lắm!

Em còn nhớ tin nhắn anh đã nhắn cho em không? Anh đã nhắn rằng, xin em hãy giữ trái tim anh cẩn thận, vì anh đã trao nó cho em rồi! Anh sẽ không bao giờ lấy lại và anh cũng không muốn! Từ lúc xa nhau, anh đã sống mà không có trái tim. Tất cả những điều anh làm chỉ là cảm giác! Nó không có cảm xúc từ trái tim!

Anh biết em giận và hận anh nhiều lắm! Anh xin lỗi em, giờ đây anh không còn đủ tư cách để đứng trước mặt em nữa! Những giọt nước mắt em rơi hôm qua, anh không xứng đáng! Anh không xứng đáng đâu! Điều đó quá lớn đối với anh! Anh không còn đủ tư cách để nhận những tình cảm và giọt nước mắt của em nữa! Anh xin lỗi em nhiều lắm!

Cuộc sống của anh từ lúc xa em gặp muôn vàn khó khăn! Anh đã đau rất nhiều, khóc rất nhiều! Chỉ mong một ngày anh có thể quỳ gối trước em, cầu xin em tha thứ cho những gì anh đã gây ra! Anh thực sự không thể còn đủ tự tin để nói rằng anh yêu em! Cổ họng anh nghẹn đắng!

EM biết không! Trong anh, em mãi là người tốt nhất, đẹp nhất, dù cho bây giờ anh không còn được hưởng những điều đó nữa. Gặp ai anh cũng khen Gấu của anh tốt, rất tốt. Rằng anh hận mình! Đêm về, cảm giác đó còn tồi tệ hơn! Đáng lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn nếu anh biết đối xử tốt với em!

Anh sai rồi! Xin Gấu hãy cho anh một cơ hội để anh được yên nghỉ khi anh chết đi! Dù chỉ là trong lòng của Gấu thôi!

Anh Xin Lỗi Gấu Yêu Của Anh Nhiều Lắm!

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2011

Thung lũng tình yêu, tôi yêu quý nơi đây không chỉ vì vẻ đẹp của nó, mà còn là vì một lý do khác nữa. Một lý do vô cùng đặc biệt. Đó là nơi bắt đầu của chuyện tình giữa tôi và em.

Tôi nhớ mùa ấy là mùa thu, lúc tôi mới đặt chân lên Đà Lạt trời lúc ấy cũng lạnh lắm rồi. Sau bốn ngày lang thang đi tham quan đây đó với ông cụ nhà tôi. Tôi đã lần đầu gặp em. Em vốn là bạn của một người quen của tôi, Em học hơn tôi một khóa. Em học ngữ văn còn tôi lại học một ngành khác, đó là Anh văn. Ai dám bảo giữa hai nghành đó không có sự liên quan nào?! Rất chặt là đằng khác

Vì sự ham muốn tìm hiểu mảnh đất Đà Lạt và cũng vì một phần muốn giúp tôi vượt qua những ngày cô đơn khi ông cụ nhà tôi đã vi vu xuống Sài Gòn nên Bạn tôi và Em đã quyết định đưa tôi vào Thung Lũng Tình Yêu nổi tiếng là thơ mộng và huyền ảo nhất xứ sương mù này.

Cảm giác đầu tiên khi đặt chân đến nơi đây là một sự tĩnh lặng mà tràn đầy hơi cổ tích. Chắc có lẽ vì câu chuyện mà em kể tôi nghe về nguồn gốc của tên gọi Thung Lũng Tình Yêu hồi tối hôm trước.

Từng màn sương mù dày đặc kéo theo những hàng thông dài như vô tận cộng với mặt nước hồ lung linh khiến cho không khí càng trở nên huyền ảo.

Tôi hơi bất ngờ về mọi thứ ở đây, từ cách bài trí những đồ trang trí cho tới những bậc thang, Chắc có lẽ do tôi lần đầu được đến Đà Lạt nên những cảm giác ngơ ngác này là không thể tránh khỏi.

Suốt cả cuộc hành trình, Tất cả mọi thứ như cuốn lấy tôi và những câu chuyện của chúng, từ những bức tượng (chắc là có từ thời pháp) đầy nghệ thuật cho tới những bông hoa, những bậc thang... Trong hành trình ấy có một thứ đã làm cho tôi lặng đi khi ngay lần đầu tiên tôi nhìn thấy đó chính là ánh mắt của em. Một ánh mắt trong sáng đến lạ kỳ. Tôi bắt gặp ánh mắt ấy khi mà tôi còn đang say sưa tận hưởng cái không khí huyền bí của một khu vườn cổ tích. Nhưng từ sau lúc đó, tất cả mọi thứ đã tụt xuống thứ hai, thay vào đó là em, hầu như từ lúc đó đến lúc chào tạm biệt thung lũng cổ tích, điều duy nhất tôi quan tâm đó là em. Tôi thấy ở em một sự dịu dàng đến kinh ngạc, một sự tâm lý đến siêu lòng tất cả gỗ đá trên thế giới này.

Thung lũng tình yêu, nếu bạn muốn đến thì hãy đến đi, hãy giống như tôi, trải nghiệm một lần cái không gian ấy, cái không khí ấy. Bạn sẽ được mời vào bữa tiệc cổ tích của cả khu rừng thông ngập tràn sương nắng.

Nếu cho tôi một cơ hội để quay trở lại đó chắc chắn tôi sẽ không bao giờ bỏ lỡ. Trên tất cả tôi muốn tận hường lại cảm giác xưa, Cái cảm giác mà tôi đã cố lưu giữ thật chặt suốt 3 năm qua. Và cũng bởi vì giờ đây tôi và em đã cách xa nhau, nên tôi muốn tìm lại chút gì đó yên bình.
Chút gì đó nhẹ nhàng sau những ngày tháng thăng trầm cùng tình yêu.

Thung lũng tình yêu ơi! Tôi vẫn nhớ và mong được đến với em từng ngày!

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011



Vậy là điều anh không mong đợi cũng đã đến. Ngày em phải xa mái trường đại học cũng chính là ngày anh và em sẽ bước những bước đầu tiên trên hai con đường khác nhau!

Có nhiều lần anh trộm nghĩ , Anh và em, hai chúng ta sẽ được gì đây sau 3 năm yêu nhau? Anh thấy mình mất nhiều hơn là được! Mất đi niềm tin vào nhau, mất đi niềm tin vào ngày mai, vào cuộc sống, và vào một tình yêu đẹp với một kết thúc có hậu!


Nhưng không sao, anh sẽ sống được, Có lẽ anh đã dựa quá nhiều vào tình yêu của em để sống nên bây giờ sẽ khó để anh quên nó đi. Sẽ rất khó mỗi buổi sáng dậy vắng tiếng cười em, Sẽ rất khó mỗi buổi đi học thiếu vòng tay em kề bên, Sẽ rất khó khăn mỗi buổi chiều hoàng hôn vắng bóng em cùng anh sánh bước trên con đường thân quen, Và sẽ còn khó khăn hơn khi mỗi đêm về anh phải chịu nỗi cô đơn trong căn phòng lạnh giá. Nhưng những điều đó có là gì so với nỗi đau anh sẽ phải chịu đựng mỗi khi thấy em!!!

Anh biết giờ đây sẽ là thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời anh khi em đến rồi ra đi. Em đã để lại trong anh một thứ mà không ai có thể mang đến cho anh được, đó là sự chân thành trong tình yêu. Sẽ chẳng bao giờ có ai yêu anh như em!

Em ơi! Cuộc đời thật bạc bẽo khi tách em và anh đúng không!!

Hãy quay về bên anh khi em mệt mỏi. Anh sẽ vẫn đứng ở góc đường đó... Đợi em!!!

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011



Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011




Vậy là anh đã được 21 tuổi. Và hôm nay cũng là ngày kỷ niệm 3 năm hai đứa mình yêu nhau. Anh đã rất mong chờ ngày này. Có thể cuộc sống có nhiều khó khăn nhưng anh tin anh và em sẽ vượt qua tất cả!
Anh yêu em nhiều lắm Hoàng ah!